Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng đồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng đồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Bài số 134 Một Cõi Thiền Nhàn





Chữ Tâm

Chào quý bạn,

Chuyện phim “Cuộc Sống Tuyệt Vời” trên đài SBTN đã chấm dứt  rất có hậu vì tất cả các nhân vật trong bộ phim dài nhiều tập của Đại Hàn này sống với hạnh phúc mà  mình đã chọn lựa một cách vui vẻ.
  Các diễn viên diễn xuất rất xuất sắc trong vai trò được giao phó.  Câu chuyện có thể có thật trong đời sống bình thường của chúng ta.  Người nữ trong đời sống gia đình thế hệ cũ luôn luôn đặt nặng vấn đề bổn phận và tình yêu thương gia đình trên tất cả, điển hình là bà nội và bà mẹ trong gia đình Bính Thái. Người nữ trong gia đình thế hệ mới  có vẻ lấn lướt nguời chồng trong hành động cũng như trong lời nói điển hình là Trí Tuệ.
  Câu chuyện “tình yêu đồng tính” giữa nhiếp ảnh gia ChínhTú và bác sĩ Thái Nhiếp có thể có thật trong đời sống con người  nhưng vẫn khó được chấp nhận trong xã hội vì lý do luân lý, đạo đức, quy luật đời sống nam nữ. Phản ứng của hai bà mẹ khác nhau khi biết được tin “động trời” này và cuối cùng, bà mẹ có lòng khoan dung và lòng  yêu thương  đã thắng.
Người chồng dù có “năm thê bảy thiếp”  bên ngoài nhưng cuối đời vẫn chọn con đường “lá rụng về cội” quay về sống với người vợ tào khang năm cũ. Người vợ dù có hận chồng đã bội bạc cách mấy, nhưng vẫn làm tròn bổn phận vợ hiền, chăm sóc người chồng trong  những ngày tháng cuối đời và là một bà mẹ, bà  nội rất “cấp tiến”,  chấp nhận những thay đổi của nếp sống con người đời nay, dù đôi khi vẫn còn nệ cổ trong đời sống tâm linh, gia đình.  Hai vợ chồng già vẫn gây gổ nhau vì những chuyện nhỏ nhặt nhưng vẫn thương yêu và sống với nhau  trong tuổi già với hai chữ nghĩa tình.

 Trong chuyện phim này chú Út Bính Kiệt là người xấu tính nhất: ích kỷ, hà tiện, nhiều chuyện, nóng tính  v..v.. nhưng cũng vẫn có người thích vì trăm người trăm ý mà lị!

Người viết đã học được một bài học hay qua câu nói của Nhã La, cô đại diện công ty, tính tình vô tư, dễ thương, không cao kỳ này đã nói với người chồng Bính Quân: “Không nên nhìn người khác bằng tâm tư của mình và mỗi một giây phút là nên sống vui vẻ bên nhau”. Thật chí lý!

 Nhân vật mà người viết thích nhất là ông chủ gia đình Bính Thái: bình tỉnh, bao dung, biết kính nể cha mẹ,  biết thương yêu vợ con, lo lắng cho em út.  Một mẫu người “gia trưởng”  hoàn hảo khó tìm ra được trong xã hội bây giờ. Phải nói là bà vợ của ông này là người hữu phúc nhất, cho nên bà phải là một bà nội trợ  “giỏi dắn” và “khôn ngoan” là thế đấy!

Theo thiển ý của người viết đây là một phim hay, đề cao hạnh phúc gia đình, tình thương yêu, lòng bao dung, sự vui vẻ là căn bản trong cuộc sống gia đinh, trong cuộc đời nhân thế.

Trong chiều hướng xây dựng đời sống gia đình, xã hội, không có những màn “ái tình” lộ liểu, những pha đánh đấm khốc liệt, Đại Hàn đang dần dần thâu phục cảm tình khán thính giả thế giới, đang thống lỉnh thị trường phim ảnh Á Châu.
 Đại Hàn còn có  những tiến bộ vượt bực trong việc sản xuất màn ảnh truyền hình  hiệu Sam Sung và xe hơi hiệu Huyndai khiến cho Mỹ và Nhật phải nể sợ trong thị trường khoa học kỹ thuật nữa.  Thật đáng khen!

 Hết chuyện phim ảnh, người viết xin được tâm tình về computer cho vui nhé.

 Thứ hai đầu tuần này  những người sử dụng internet  trên nước Mỹ, trong đó có người viết, phải một phen hồi hộp và hoảng vía với nguồn tin “Sẽ không có internet trong ngày thứ hai vì có hacker nguy hiểm” đã được phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thông  lớn của nước Mỹ.  Theo FBI của Mỹ thì ngày thứ hai 7-9-201, một số máy computer sẽ không vào được internet cho đến khi được chỉnh sửa lại vì các computer này đã bị “DNS Changer” virus. 

Khi nghe được tin này, các ông bạn “giỏi”  về computer của người viết đã đưa ra nhiều nhận xét về vấn đề này. Người viết  cũng đã xin phép tác giả email dưới đây để được trích đăng một vài chi tiết, chia sẻ với quý thân hữu khác của người viết biết để họ an lòng hoặc để không bị “dính chấu” virus này, tội nghiệp!
Đây là những chi tiết khá quan trọng theo thiển ý của người viết:

  “ Th/g anh P….
Đây là tin có thật, mấy ngày nay trên TV Mỹ đều có nói tới. Nhận xét của tôi như sau

(a) Virus này (thuộc loại malware) "phá" internet connection của chúng ta chứ không phá hủy data hay làm tê liệt hệ điều hành (OS) trong máy của chúng ta.
   (b) Chúng "phá" bằng cách chuyển hướng tất cả các webpage vào 1 webpage của hacker. Trên webpage này có những cái links, nếu chúng ta bấm vô link sẽ bị gài virus vào máy. Ví dụ mọi khi bấm vào http://nguoi-viet.com/ chúng ta sẽ được dẫn tới trang báo Người Việt, nhưng nay sẽ vào 1 trang khác trên đó có links gài virus. Virus đó tác hại như thế nào, nó chỉ "nằm vùng" để ăn cắp password của chúng ta hay sẽ làm tê liệt máy, thì tôi chưa rõ.”

Biện pháp đề phòng :
 (1) Malware này có thể đã len lỏi vào nằm sẵn trong máy, chờ đến thứ Hai 9 Jul mới bắt đầu tung hoành. Do đó chúng ta có thể kiểm tra xem hiện nay máy đã bị "nhiễm" chưa bằng cách bấm vào website của FBI (==> Bấm vào đây <==) rồi tùy theo quốc gia mính đang cư ngụ, chọn bấm vào  một URL tương ứng. Ví dụ
      - nếu ở Mỹ bấm vào URL http://www.dns-ok.us/ ,
      - ở Canada :  http://www.dns-ok.ca/
      - ở Pháp : http://www.dns-ok.fr/
      - ở Đức : http://www.dns-ok.de/
v.v...
 (2) Sau khi bấm vào URL ghi trên, chúng ta sẽ có ngay kêt quả cho biết máy có bị nhiễm hay chưa. Nếu được báo là máy đã bị nhiễm, thì :
       - Kề từ 11:59 pm ngày hôm nay (Chủ nhật 8 Jul) giờ GMT, tức 3:59 pm chiều hôm nay giờ California, không nên vào internet (email hay đọc báo) nữa.
       - Bấm vào đây  http://www.dcwg.org/fix/ đọc cách trị.
       - Cho đến khi nào giải quyết xong, kiểm tra lại bằng webpage của FBI (nói trên), được báo "an toàn" bấy giờ hãy vào internet.

 (3) Nếu được báo là chưa bị nhiễm, cũng nên hết sức cẩn thận mỗi khi bấm vào một cái links trong email hay trên webpage.

Theo tôi, đối tượng chính của "đợt phá hoại" này là các business và cơ quan, một khi bị "chuyển hướng" như thế, việc điều hành sẽ rối loạn. Phần chúng ta ít có nguy cơ bị nhiễm. Do đó chúng ta không nên hoảng sợ.”......

 (Nguồn: Trích email  ngày 7-8-2012  của anh NTrọng Dũng (THĐL)- Cám ơn anh NTD)

Cũng nhờ có lời giải thích này mà người viết mới an tâm một tí khi kiểm tra thấy máy computer của tôi an toàn vì đã  hiện lên dấu hiệu màu xanh hy vọng. Nếu hiện màu đỏ có nghĩa là máy đã bị virus. Tuy nhiên trong ngày thứ hai này, người  viết cũng không dám “lai vãng’ vào internet cho đến khi nhận được tin bạn bè báo cho biết là mọi việc đã an lành  và nhờ thế mà bài viết này mới đến tay các bạn đúng hạn đấy.  Xin cám ơn một lần nữa những người bạn “expert” về computer của tôi.

Nhân câu chuyện về computer này người viết lan man nghĩ đến câu danh ngôn dưới đây:

 ‘Có học thức mà không có đạo đức thì là người ác.
 Có đạo đức mà không có học thức thì là người quê”
La Tư Phúc

 Những “hacker” phải là những người rất giỏi về computer, có học thức nhưng lại không sử dụng kiến thức về computer của mình làm những chuyện tốt  lành, giúp đỡ nhân loại mà lại sử dụng sự hiểu biết về computer của mình vào những mục đích bất chính, phá hoại người khác.  Họ cảm thấy sung sướng khi thấy người khác khổ sở vì bị mất mát tài liệu, tiền bạc v..v....  Họ là những người ác rồi! Tội lỗi! Tội lỗi!
Thà làm một người quê mùa dốt nát nhưng có cái tâm lương thiện, giúp đỡ người khác  có phải tốt hơn chăng?

Làm người thiện hay nguời ác là do cái Tâm của mình quyết định.  Nhà Phật luôn dạy: “Nhất thiết duy tâm tạo” là thế!

Xin hãy cùng người viết dành một phút suy tư về chữ Tâm, bạn  nhé.

 Chữ Tâm

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người
-Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…

Tu tâm

Người xưa thường dạy dỗ con cháu nên săn sóc, nuôi dưỡng tấm lòng của mình (tu tâm) hàng ngày, hàng giờ, hàng phút, hàng giây. Có nhiều cách thực tập tu tâm ngay tại nhà riêng, ngay khi xếp hàng ở bưu điện hay chờ trả tiền ở chợ hay ngân hàng, nghĩa là bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Khi thực hành tu tâm như thế, chúng ta luôn nhớ làm những điều sau đây:

1. Thở chậm và điều hòa. Nếu có thể mỉm cười, dù bằng mắt hay chỉ nghĩ đến niềm vui trong lòng tức là để tâm hài hòa với mọi sự và mọi vật chung quanh.

2. Buông nhẹ hai vai xuống, thả lỏng thân thể cho mọi phiền muộn, những điều không may mắn chạy xuống chân, ra khỏi thân thể và tan biến vào lòng đất...

3. Ðể một cái lọ thủy tinh ở chỗ dễ nhìn thấy nhất. Mỗi lần đi ra hay đi vào nhìn thấy lọ thủy tinh thì nhớ nhắc mình bỏ những đồng tiền xu, tiền cắc vào đó và tâm niệm “tôi đóng góp số tiền này để có thể giúp đỡ những trẻ mồ côi, người già yếu hay những ai kém may mắn, vất vả, thiếu thốn trên đường đời...”

 (Nguồn : Sưu tầm trên internet)


Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi MCTN134-ORTB 532-7-14-12)




Bài số 132 Một Cõi Thiền Nhàn









Đơn Giản hay Phức Tạp Là Do Mình

Chào quý bạn,

Mỗi tối người viết cùng ngồi xem phim với “người tình già trên đầu non” của tôi cho có  một chút vui vẻ “tình già” một tí. Chúng tôi đang xem bộ phim dài nhiều tập “Cuộc Sống tuyệt vời”  của Đại Hàn trên đài truyền hình SBTN.
 Theo thiển ý của tôi, bộ phim này phản ảnh đúng đời sống thực tế của chúng ta vì dù sao đi nữa văn hóa của Đại Hàn có nhiều điểm giống văn hóa Viêt Nam vì cùng chịu ảnh hưởng của văn hoá Á Đông. Tâm tánh, lối suy nghĩ, phương cách giải quyết những xung đột trong gia đình, quan niệm về  tình yêu, về đời sống, vai trò  và sinh hoạt của các nhân vật của một gia đình  Đại Hàn trong truyện phim có nhiều điểm tương tợ gia đình Việt Nam chúng ta.  Phụ nữ  Đại Hàn cũng giống như phụ nữ Việt Nam quán xuyến mọi việc trong gia đình, có lòng khoan dung, tha thứ, thương yêu chồng con dù chồng con có phạm lỗi lầm.  Người chồng vẫn là người gia trưởng quan trọng trong gia đình, làm việc vất vả, chăm sóc cha mẹ già, thương yêu vợ con, lo lắng cho các em.  Có thể đạo diễn muốn trình bày những nét hay nét đẹp của đời sống gia đình vào thập niên 60 trở về trước và muốn nói lên gia đình là nơi chốn thể hiện sự thương yêu của con người nơi trần thế.  Người viết nghĩ thế.

 Người Mỹ đã dùng danh từ FAMILY trong khi người Việt chúng ta gọi là  GIA ĐÌNH.

Mời bạn đọc một mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu giá trị của Family như thế nào nhé.


FAMILY là gì?

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
 Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.
 Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You
 (Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có cảm động không khi đọc xong  mẫu chuyện nói trên?  Chắc hẵn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế!
 Mời bạn đọc thêm một câu chuyện khá cảm động khác dưới đây do một người bạn chuyển đến người viết:

Hãy đọc và suy ngẫm

Một người đàn ông, trong lúc đang chùi cho láng chiếc xe hơi của anh ta, đứa con trai 4 tuổi của anh ta nhặt một hòn đá và rạch vào bên hông xe.Trong cơn tức giận, anh ta chụp lấy tay đứa con trai và đánh vào tay nó nhiều lần mà không nhận ra rằng anh ta đang đánh bằng cái mỏ lết

Tại bệnh viện, đứa bé mất hết các ngón tay vì xương thịt dập nát. Khi đứa trẻ thấy bố nó... Với đôi mắt đau buồn, nó hỏi: “Bố ơi các ngón tay con đâu rồi?”. Anh ta rất đau lòng, không nói nên lời và trở lại bên xe, đá vào chiếc xe nhiều lần.

Suy sụp bởi hành động vô ý thức của mình...., ngồi trước chiếc xe hơi, anh ta nhìn vào vết xước trên hông xe..... thằng bé đã viết: “Con Yêu Bố, bố ơi!”. Ngày hôm sau, người đàn ông tự tử...


Giận dữ và yêu thương không có giới hạn, hãy chọn cái thứ hai.YÊU THƯƠNG để có một cuộc sống xinh tươi và đẹp đẽ.

Đồ vật sinh ra là để SỬ DỤNG và con người sinh ra là để YÊU THƯƠNG....

Vấn nạn của thế giới hôm nay lại là.... Con người bị SỬ DỤNG còn đồ vật thì được YÊU THƯƠNG !!!

(Nguồn: email bạn gửi- không thấy đề tên tác giả)

 Trong chuyến du lịch Nam Mỹ vừa qua, đa số các đoàn viên tham dự thuộc tuổi “không còn trẻ nữa”.  Người viết nhận thấy có nhiều cặp, nếu cụ ông không “càm ràm” cụ bà thì  cụ bà lại  “cự nự” cụ ông!  Lý do của những những càm ràm, cự nự đó thật không có gì là quan trọng cả.  Bà thì bảo: “Ổng bây giờ sao mà khó tính thế!”,  “Sao ông không giúp đỡ tui gì hết vậy?” Ông thì bảo: “Sao bà đi chậm thế”, “Sao bà bây giờ nói chuyện nhiều thế!”.  Chỉ có thế thôi cũng đủ là lý do để cụ ông cụ bà  có thể  “châm ngòi chiến tranh” rồi. Smile!

Đúng là đơn giản hay phức tạp là tự do mình mà ra cả giống như những nhận xét dưới đây của một tác giả nào đó mà nguời viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với quý bạn xem có đúng không nhé?

ĐƠN GIẢN và PHỨC TẠP LÀ DO MÌNH

Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên thì trở nên phức tạp.
Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có thì trở nên phức tạp.
Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.
Tự nhận bản thân thì đơn giản, đánh giá người khác thì phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn giản, chỉ có lòng người là phức tạp.
Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp.
Đời người đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy ai.
Đời người phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều.

Trong cuộc đời, không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng, thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ chẳng phải là không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn hay niềm đau khống chế mình. Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, mà điều đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội bản thân mà đứng về phía đau khổ.

Muốn có tâm trạng tốt thì cần phải quên đi những điều làm mình không vui, đừng coi trọng những mâu thuẫn, đừng để sự hiểu lầm phát sinh trong cuộc sống, mà hãy xem đó là yếu tố giúp chúng ta tạo được đời sống tâm linh của mình vững chắc hơn. Chỉ có như thế thì người khác mới thấy nỗi đau khổ của mình như gió thoảng, mây trôi mà thôi.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Qua những mẫu chuyện nói trên, chắc chắn các bạn cũng đồng ý với người viết rằng yêu thương và sự khoan dung là nền tảng của  hạnh phúc của con người.

 Ngạn ngữ Anh đã có câu:  “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” mà lị!

 Người viết nghĩ rằng nhận xét của bà Deborah Carr dưới đây sẽ làm vui lòng cả ông lẫn bà và có thể làm kết luận cho câu chuyện tâm tình của người viết hôm nay nhé.

“Bà Deborah Carr, giáo sư xã hội học tại trường đại học Rutgers bang New Jersey nói rằng những người kết hôn thường khỏe mạnh hơn, rồi họ lại có lợi điểm là có người bạn đường lo cho mình. Bà nói:

“Một khi thương yêu nhau, những cặp vợ chồng thường trông chừng cho nhau. Bà vợ thì nấu những bữa ăn lành mạnh cho chồng, bắt ông ấy uống thuốc, ông chồng thì dắt vợ trên lối đi bị trơn vì đóng đá. Cho nên thật sự có những điều nho nhỏ mà vợ chồng thường làm cho nhau để bảo vệ sức khỏe thể chất cho nhau. Và có lẽ điều quan trọng hơn cả là tình cảm. Có ai đó bên cạnh để trò chuyện, để chia sẻ cảm nghĩ, đó là điều thực sự có ảnh hưởng tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần



Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN132-ORTB530-62912)

Bài Số 131 Một Cõi Thiền Nhàn




Già hay cao tuổi

Chào quý bạn,

Đây là bài thứ một trăm ba muơi mốt (131) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

 Ngày 6-20-2012  là ngày đầu tiên cho mùa hè năm 2012. Các trường trung tiểu học tại Portland và những vùng phụ cận đã đóng cửa. Thầy cô giáo đã thu dọn phòng ốc và có được hai tháng rưỡi nghĩ hè.  Các trường sẽ khai giảng lại sau ngày Lễ Lao Động trong tháng Chín sắp tới.
Người viết cũng đã có một thời gian làm việc trong ngành giáo dục tại Portland và ba tháng nghỉ hè là thời gian sung sướng nhất của tôi vì tôi không phải uống vội vả ly cà phê  buổi sáng để ra xe lái đến trường làm bổn phận cô giáo và bận lu bù với sách vở nữa.
Ngày xưa tôi đã ôm mộng làm cô giáo vì đối với tôi, cô giáo được ví như mẹ hiền, một nàng tiên truyền trao sự thương yêu và kiến thức đến  thế hệ mai sau. Các thầy cô giáo là  “thần tượng” của tôi, bạn ạ!  
 Thuở “thanh bình thịnh trị” ở Việt Nam ngày xưa, cô giáo chỉ đi dạy có buổi sáng hoặc buổi chiều mà thôi, nên có thời giờ ở nhà săn sóc gia đình chồng con. Thực tế hơn là cô giáo được nghỉ ba tháng hè có lương.  Đặc biệt hơn nữa  là được “nghỉ hộ sản” hai tháng có lương để ở nhà lo cho em bé mới sinh. Mèn ơi, còn nghề nghiệp nào cao quý và sung sướng hơn là được làm cô giáo ngày xưa, bạn nhỉ?
 Nhưng.  Chữ Nhưng “quái ác” này thường xuất hiện trong cuộc đời của bạn, của tôi đã làm cho bạn lẫn tôi đôi khi mỉm cười sung sướng hay đau khổ nuốt lệ âm thầm. Tôi đã khóc thật sự khi  được tin  mình bị “trợt vỏ chuối”  không được trúng tuyển vào các trường đào tạo giáo viên tiểu học lẫn giáo sư trung học, nhưng tôi lại mỉm  cười sung sướng khi được tin mình trúng tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh vào thập niên 60 ở Việt Nam.

Giấc mộng làm cô giáo của tôi vẫn còn đó và mãi cho đến khi sang được xứ Mỹ,  tôi mới được có cơ hội làm cô giáo xứ Mỹ.
Nhưng làm cô giáo ở nơi đây không giống như làm cô giáo ở Việt Nam ngày xưa đâu nhé vì bị ràng buộc bởi nhiều luật lệ của chú Sam lắm và học trò không có “tôn sư trọng đạo” như  học trò Việt Nam ngày xưa! Buồn năm phút!
 Người viết cũng đã kể lể tâm sự đời cô giáo trong bài viết Cô Giáo Xứ Mỹ được đăng trên Việt Báo online qua link dưới đây:
Xin mời quý bạn vào đọc để hiểu tâm sự của với người viết nhé.  Cám ơn bạn.

Tôi đã về hưu sau 20 năm hành nghề cô giáo và bây giờ được tự do tự mình làm chủ lấy mình, muốn thức khuya dậy trể gì cũng được. “Smile!”
Xin  mời quý bạn cùng chia sẻ niềm vui của một cô giáo về hưu qua lời tâm sự dưới đây:

Cô Giáo Về Hưu

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm
Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê
Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về
Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ
Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ
Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”
Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình
Hết những lúc “duty”, làm bổn phận
Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng
Xếp lại trang sách vở, trả lại trường
Chỉ mang về: ánh mắt với tình thương
Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng
Tôi còn lại: những gì mình đang sống
Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi
Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời
Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót
Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt
Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều
Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,
Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện
Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến
Giúp người vui, ta cũng được vui theo

 ( Trích trong bài thơ Cô Giáo Về Hưu của  Sương Lam)

 Bây giờ mỗi lần đi làm thiện nguyện trong lớp mẫu giáo của cô cháu nội Mya tại trường tiểu học Montclair, tôi thấy lòng vui như mở hội vì được ngắm nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên của những cô cậu học trò tí hon này. Tôi thấy mình như   sống lại tuổi ngây thơ ngày cũ khi cùng cười, cùng đùa vui với các em bé này.
 Nếu bạn có điều gì phiền muộn, bực mình khi giao tiếp với “người lớn” trong gia đình  hay ngoài xã hội, xin bạn hãy thử ghé qua một  trường tiểu học gần  nhà bạn nhất, rồi hãy   lặng nhìn những  học sinh đang chơi đùa trong sân trường hay lúc tan trường về, bạn sẽ thấy những phiền muộn đó tan biến theo tiếng cười vui vẻ, theo những bước chân nhảy nhót của các cô cậu bé tí hon này.
 Rất giản dị, rất tầm thường nhưng sự hồn nhiên, vô tư của trẻ con sẽ đem đến cho bạn những nụ cười, những giây phút an bình đấy bạn ạ!  Nếu bạn không tin người viết nói có đúng không thì xin làm thử một lần rồi sẽ biết. Vui lắm bạn ạ!

  Trong tuần lễ này có rất nhiều sinh hoạt vui vẻ ở thành phố hiền hoà Portland chúng ta.

 Ngày thứ năm vừa qua  vợ chồng người viết đã tham dự Ngày Lễ Của Cha (Father’s Day) với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt tại Trung tâm Y Tế và Dịch vụ Á Châu.
 Có nhìn những người “không còn trẻ nữa” tham gia vào các trò chơi như đạp bong bóng,  bắn súng đùng đùng, tìm bạn kết chùm hai người, ba ngưòi vui nhộn dưới sự hướng dẫn của các  nhân viên trẻ tuổi như cô Cang, cô Ngọc, bạn sẽ thấy tuổi già ở xứ Mỹ  sao mà vui quá, sao mà dễ thưong quá!  Họ đùa vui, cười giỡn như những em bé học sinh tuổi trẻ. Nhiều ông bà đã nói có đến sinh hoạt ở trung tâm này họ cảm thấy vui thích lắm vì  được tập thể dục nhẹ nhàng tốt cho sức khỏe, được nghe những chuyên viên y tế, xã hội trình bày các phương thức giữ gìn sức khỏe, các lợi ích về an sinh xã hội, được  xem phim kịch hài hước, rồi lại được ăn cơm  bổ dưỡng miễn phí nữa, nhất là được có cơ hội nói chuyện, tiếp xúc với bạn bè cho nên đời sống của họ không bị tẻ nhạt, buồn rầu nữa.  Chính sự sống vui sống khỏe sẽ giúp bạn yêu đời yêu người hơn một tí , Bạn  có đồng ý không nhỉ?
  Người viết cũng đi tham dự buổi picnic do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức tại Blue Lake ngày thứ bảy 6-16-12 vừa qua.
 Trời hồng hồng, nắng trong trong hiếm hoi vào Tháng Sáu ở Portland đã đem lại niềm vui và sự thoải mái đến cho hơn 70 người tham dự, đa số là giới trẻ nhưng những hội viên của Hội  Người Việt Cao Niên Oregon và của các hội đoàn khác cũng góp mặt góp phần vào buổi pinic này cho đời thêm vui này.

 Sau đó chúng tôi  lại đến Trung Tâm Hollywood Center để dự buổi triển lãm tranh “Sắc Màu Hoạ Sĩ Viêt Nam #11 với sự góp mặt của hoạ sĩ điêu khắc gia Vivi Võ Hùng Kiệt và họa sĩ Cát Đơn Sa từ Cali đến cùng sự tiếp tay của các họa sĩ tại Oregon: Bảo Trâm, Cao Uy, Duy Cường, Hải Chí, Hoàng Nguyễn, Huỳnh Vinh, Lê Văn Hưởng, Thụy Phong, Tống Phước Cường, Phạm Băng Hồ v..v…

 Phòng tranh trình bày trang nhã, có nhiều bức tranh màu sắc hài hòa, dễ thương thực hiện rất công phu được trưng bày ở nơi đây. Mỗi một bức tranh gói ghém tâm tư,  những xúc động tình cảm của người thực hiện.  Bạn bè và khách đến xem tranh đông đảo. Có tiệc trà tiếp tân, có tiếng cười vui vẻ, có ánh mắt thán phục, có những ánh đèn flash chiếu sáng khi chụp hình kỷ niệm, bao nhiêu đấy cũng đủ làm ấm lòng người thực hiện một buổi sinh hoạt đầy nghệ thuật này.
Người viết xin cám ơn tất cả quý vị đã đem lại niềm vui cho những người Việt đang sống tha hương nơi xứ lạ, đặc biệt là ở Thành Phố Hoa Hồng  Portland dễ thương, hiền hoà này.
Riêng thiển ý của người viết, dù chúng ta là những người cao tuổi, nếu chúng ta chịu tham gia vào những sinh hoạt cộng đồng thì chúng ta sẽ được dịp chung hoà niềm vui với người khác và tự tạo cho mình niềm vui hơn là bạn sống âm thầm lặng lẻ một mình vì cho rằng mình đã già rồi.
 Có một sự so sánh để thấy rằng có sự khác nhau giữa người cao tuổi và người già.
Xin mời bạn đọc tài liệu dưới đây để biết rằng mình là Người Cao Tuổi hay là Người Già nhé.

Già hay Cao tuổi

Làm thế nào mà khi về hưu, một số người chỉ đơn thuần là trở thành "cao tuổi" thôi,    trong khi người khác thì thành "già"?
Là bởi vì cao tuổi khác với già.

* Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, khám phá, đi du lịch,
            thì người già lại nghỉ ngơi.

* Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi,
          thì người già lại tích luỹ lòng ganh tỵ và oán hờn.  

* Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình,   
         thì người già luyến tiếc quá khứ.

* Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những "ngày mai",         
        thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những  "ngày hôm qua".   

* Trong khi người cao tuổi thích những ngày sẽ tới,
      thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình. 

* Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao khi ngủ,
       thì người già lại gặp những cơn ác mộng.

  (Nguồn: sưu tầm trên internet)

  Người viết thích được người khác gọi mình là “Người Cao Tuổi” hơn là  bị gọi  “Người Già”.   Còn bạn thì sao?


Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi)